Sát Thủ Cử Nhân: Khi Đau Thương Gây Nỗi Lạnh Lùng
Lột bỏ lớp vỏ ân hận, hé lộ cơn ác mộng
“M.F.A.” (viết tắt của “Minimally Fatal Assault”) là một bộ phim tâm lý giật gân của đạo diễn người Mỹ Kenji Fujikawa, ra mắt năm 2017. Phim xoay quanh câu chuyện bi thảm của “Zoe” – một cô sinh viên nghệ thuật đang vật lộn với niềm đam mê nghệ thuật và cơn đau sau khi bị một người bạn cùng lớp hãm hiếp một cách dã man.
Sau những nỗ lực thất bại trong việc tìm kiếm sự công bằng thông qua con đường pháp lý, Zoe quyết định sẽ trả thù bằng chính tay mình.
Hành trình trả thù của Zoe trở thành một cơn ác mộng, kéo theo một loạt những tiếng súng và sự chết chóc. Thế giới tưởng chừng an toàn của cô sụp đổ khi cô phát hiện ra mình chỉ là một trong số ít những nạn nhân trong một âm mưu hãm hiếp thường xuyên xảy ra tại trường.
Một bàn tay buông lơi, một cái kết bất ngờ
“Sát Thủ Cử Nhân” không chỉ là một câu chuyện về trả thù. Phim lột tả rõ nét nỗi đau và sự bất lực của những người bị tấn công tình dục một cách thầm lặng. Sau khi bị tấn công, Zoe dù đã tìm kiếm sự giúp đỡ của bạn bè và gia đình nhưng vô vọng tìm được sự an ủi và công lý.
Lòng căm hờn, nỗi đau và tuyệt vọng đã lôi kéo Zoe vào một dòng suối máu, nơi cô trở thành một sát thủ giấu tên.
“M.F.A.” đặt ra nhiều câu hỏi về sự khoan dung, pháp luật và bạo lực. Bộ phim sử dụng những cảnh quay ấn tượng, khõe khái và đầy cảm xúc để khắc hoạ chân thực nỗi ám ảnh của một nạn nhân vụn vỡ. Bên cạnh đó, đạo diễn Kenji Fujikawa cũng đưa ra những lời chỉ trích mạnh mẽ về cách mà xã hội đôi khi thờ ơ với những nạn nhân bị tấn công tình dục, biến họ thành những con số lạnh lùng trong những bản tin.
Hội đồng kiểm duyệt phim Mỹ đặt cho “Sát Thủ Cử Nhân” cảnh báo về nội dung bạo lực, gợi dục, và chất lượng thiếu lành mạnh. Điều này cho thấy phim đã mang đến một thông điệp gây sốc và đầy biến động cho người xem.